Con người sống để làm gì ? :: suy ngẫm & tự vấn sống để làm gì

*
*
Ba thắc mắc quan trọng mỗi họ cần vấn đáp khi sinh sống trên đời nầy là: (1) Tôi tự đâu đến? (2) Tôi sống trên đời nầy để gia công gì? Và: (3) chết rồi tôi đang đi về đâu?

Tôi từ bỏ đâu đến nói tới nguồn gốc. Sâu kín đáo trong lòng lòng, mỗi họ đều biết tất cả Đấng tạo ra Hóa chế tạo ra dựng chúng ta. Họ nói Trời sinh Trời dưỡng, thao tác gì họ cũng hầu hết nhờ Trời. Gặp mặt hoạn nạn, cực nhọc khăn, họ kêu Trời. Khi lâm vào tình thế ngả đường cùng, họ nói chỉ tất cả Ông Trời cứu! Ông Trời tuyệt Đức Chúa Trời chính là Đấng tạo ra Hóa, Thiên Chúa Toàn Năng sinh sản dựng chúng ta, ban cho họ sự sống, tương đối thở và những điều khác trên đời. Sự sống của họ đến tự Thiên Chúa. Thiên Chúa là Cha, bởi vậy nhiệm vụ con fan là yêu cầu tôn bái Ngài. Tuy vậy con bạn đã tẻ tách bóc khỏi tuyến đường của Thiên Chúa, không tôn cúng Thiên Chúa cùng sống theo lời dạy dỗ của Ngài như đáng phải làm. Và chính là tội! Tội là nguyên nhân của tất cả mọi khổ đau trên đời bởi vì tội đã ngăn cách con bạn với Thiên Chúa. Thiên Chúa là nguồn sống, tách bóc rời khỏi cuộc sống ta không hề thật cuộc đời nữa. Ghê Thánh điện thoại tư vấn đó là “chết trung ương linh” tức thị bị phân cách khỏi Đức Chúa Trời. Chính ngăn cách đó đem về mọi thống khổ vì chúng ta chỉ sinh tồn, hiện hữu mà không quá sự sống!

Bây giờ bọn họ trả lời câu hỏi: Tôi sinh sống trên đời nầy để làm gì? câu hỏi nầy tương quan đến mục tiêu sống. Sinh sống mà không tồn tại mục đích tuyệt sai mục tiêu thì đời sống thật là bất hạnh. Chỉ 1 mình Thiên Chúa là Đấng chế tạo dựng bọn họ mới giúp bọn họ biết mục đích của đời sống. Fan thợ mộc đóng cái ghế nhằm ngồi. Người thợ hồ xây nhà để ở. Hãng xe sản xuất xe nhằm chạy, làm phương tiện di chuyển. Từng một vật được thiết kế nên đều có mục đích của nó và mục đích đó bởi người làm ra sự vật quyết định. Con người họ cũng vậy, bọn họ không thể quyết định mục đích sống, cống hiến và làm việc cho mình do Thiên Chúa chế tác dựng bọn chúng ta, Ngài có mục tiêu cho chúng ta. Mục tiêu của Thiên Chúa cho bọn họ là làm rạng Danh Chúa trên trần gian nầy. Lời Chúa dạy:

Ta đã dựng nên họ bởi vinh quang đãng Ta (Tiên tri Ê-sai 43:7)

Thiên Chúa đã tạo dựng họ cho mục tiêu đó dẫu vậy Ngài cũng ban cho bọn họ ý chí thoải mái để chọn lọc không y hệt như những sự thiết bị khác. Con fan đã chọn mục tiêu riêng của mình thay vày đi theo mục đích của Chúa. Từ nhỏ người đầu tiên là A-đam trong sân vườn địa đàng cho đến bọn họ hôm nay. Mỗi người họ đều đã bất tuân Lời của Thiên Chúa cùng sống theo mục tiêu riêng của mình. Bởi vì sống sai với mục tiêu được tạo ra dựng nhưng mà đời sống dẫy đầy đau khổ. Giầy để mang, áo quần để mặc cùng nhà đặt tại nhưng đưa sử bọn họ mang giầy vào tay, dùng xống áo để vệ sinh nhà, cần sử dụng nhà để chứa đồ vật và vào garage đặt ở đó, chúng ta làm không nên mục đích! Đời sống của bọn họ cũng vậy. Họ đã được Thiên Chúa sinh sản dựng để gia công rạng Danh Chúa, nhằm tôn thờ Ngài, ko sống như vậy là bọn họ đã sống sai mục tiêu và dĩ nhiên là đời sống không còn ý nghĩa!

Nhưng đời sống bọn họ không chỉ có ở đời nầy mà còn tồn tại đời sau. Vì chưng vậy câu hỏi: bị tiêu diệt rồi tôi đã đi về đâu là câu khôn cùng quan trọng. Chúng ta sống trên đời bảy tám mươi năm, giỏi trăm năm đi nữa rồi cũng trở thành chết. Tía vạn sáu nghìn ngày là mấy! cuộc sống nầy rồi đã chấm dứt, dẫu vậy đời sau, cõi vĩnh hằng mới là vấn đề quan trọng. Bọn họ sẽ sống ở đâu trong cõi vĩnh hằng? chết rồi chưa phải là hết vì sâu bí mật trong đáy lòng, mỗi họ đều biết có quả đât bên kia, tất cả đời sau, gồm nơi chín suối, tất cả miền rất lạc, gồm hỏa ngục. Đó là những nơi vĩnh hằng, nơi họ sẽ sống đời đời kiếp kiếp kiếp kiếp, nhưng chúng ta có chuẩn bị gì bỏ phần ở đó hay chưa? Đây là thắc mắc chuẩn bị. Đi đâu bọn họ cũng phải sẵn sàng nhưng chúng ta đã sẵn sàng gì cho cõi vĩnh hằng? Thiên Chúa đã tạo ra dựng chúng ta, Ngài có mục tiêu cho đời sống bọn họ và Chúa cũng chuẩn bị cõi đời đời cho cái đó ta. Riêng chúng ta thì sao? Thiên Chúa đã sẵn sàng cõi đời đời cho chúng ta bằng phương pháp ban Chúa Cứu cụ Jêsus giáng sinh, mang tội lỗi của họ và chịu đựng chết cố cho bọn họ trên thập giá. Chúa Jêsus đã và đang phục sinh để đảm bảo an toàn cho sự cứu giúp rỗi của bọn chúng ta. Đặt đức tin vị trí Chúa Cứu núm Jêsus, chúng ta sẽ kinh nghiệm ơn cứu vãn rỗi của Ngài.

Bạn đang xem: Con người sống để làm gì

Chúng ta buộc phải tin chỗ Chúa Jêsus new được cứu vớt rỗi vì vấn đề tội lỗi vẫn được giải quyết và xử lý qua cái chết của Chúa Jêsus bên trên thập giá. Tin Chúa nghĩa là dìm mình là tội nhân vì đã xa lìa Thiên Chúa, không sống đúng với mục đích của Ngài. Ăn năn tội, xa lìa tuyến phố tội lỗi và bây chừ sống cho mục đích của Chúa, tức thị tôn bái Chúa với sống theo Lời dạy dỗ của Ngài. Thiên Chúa đang ban cho bọn họ Kinh Thánh là lời dạy dỗ của Ngài, sinh sống theo phần lớn lời dạy chính là sống theo mục tiêu của Chúa.

Tôi sinh sống trên đời nầy để làm gì? Có lúc nào Bạn đặt thắc mắc đó không? Đây là thắc mắc quan trọng tuyệt nhất trên đời vì vấn đáp được câu hỏi nầy, chúng ta sẽ có giải mã đáp cho đều nan đề không giống trên đời. Họ từ Thiên Chúa mà đến vì Ngài đã tạo dựng bọn chúng ta. Thiên Chúa chế tạo dựng họ cho một mục đích tốt đẹp, chính là làm rạng Danh Chúa và tận thưởng Ngài. Họ chưa tận thưởng Chúa vì họ chưa sống đúng với mục đích Chúa tạo dựng bọn chúng ta. Hãy trở về với Thiên Chúa hôm nay, Ngài là cha của chúng ta. Chúa sẽ ban cho bọn họ một đời sống mới để tận hưởng Chúa trên trần gian nầy và đảm bảo đời đời đến cõi vĩnh hằng. Không tin nhận Chúa, hình phạt đời đời kiếp kiếp sẽ chờ đón chúng ta. Quyền đưa ra quyết định ở nơi họ nhưng chúng ta không thể chọn hiệu quả hay hậu quả một khi đang quyết định. Các bạn sẽ quyết định cầm cố nào? Chúa Jêsus kêu gọi:

Hỡi các ai mệt mỏi và gánh nặng, hãy mang đến với Ta. Ta sẽ cho các ngươi được an nghỉ! (Phúc Âm Ma-thi-ơ 11:28)

Kính mời quý vị cho với Chúa lúc này trong lời cầu nguyện như sau:

Kính lạy Chúa Jêsus, nhỏ là người dân có tội vì đang không sống đúng theo mục đích của Chúa. Lúc này con xin ăn năn và quyết trọng điểm từ bỏ tội lỗi. Bé tạ ơn Chúa đã chịu đựng chết cố kỉnh cho con. Con xin đặt tín nhiệm trọn vẹn vị trí Chúa hôm nay. Xin Chúa đón nhận con làm bé của Chúa cùng ban cho nhỏ sự sống đời đời của Chúa. Bé tạ ơn Chúa và cầu nguyện nhân Danh Chúa Cứu nạm Jêsus. A-men (mong mong được điều cầu xin)

Xin quý vị liên hệ với shop chúng tôi theo địa chỉ sau:

Phát Thanh Tin Lành2275 W Lincoln Ave
Anaheim CA 9801(714) 533-2278
Nhấn Vào Liên Lạc

Trong cuộc sống mỗi con tín đồ chúng ta, tất cả mấy ai chịu ngồi lại để giải quyết câu hỏi: Sống để gia công gì? fan ta luôn tránh xa thắc mắc này như 1 căn bệnh dịch, mặc dù thế căn bệnh này sẽ không buông tha cho bất kể ai, và cái gì đến cũng trở nên đến...


Tất cả họ luôn đuổi theo những ảo ảnh để rồi xong cuộc đời bản thân trong một sự rỗng tuếch với vô vị. Cho nên vì vậy ngay tại ngày lúc này ta muốn ngừng ra khỏi từ điển của mình một quan tiền niệm: Đời là bể khổ.
*

Nietzsche-một giữa những người sáng lập ra triết học hiện sinh vẫn thốt lên: "Đối với các nhà tứ tưởng của chúng ta, điều kì quái là vụ việc thúc bách nhất không một ai chịu giải quyết: quá trình của họ có lợi lợi gì... Và cho mục đích gì?"
Tất cả mọi họ đang bị lạc lõng vào một quả đât đầy rẫy hồ hết tiếng ồn. Tivi, radio, báo chí, internet... Toàn bộ mọi phương tiện tin tức đại chúng đang nhồi nhét vào não bọn họ biết bao nhiêu loại thông tin. Tự vụ đánh bom trong một thành phố nào kia làm hàng ngàn người thiệt mạng, cho tới những lăng xê đầy riêng lẻ về số đông món sản phẩm nào đó...
Cùng một phạt thanh viên cũng với giọng nói đầy truyền cảm, luôn thu hút và lôi kéo người nghe vốn hay gây cho bạn một tuyệt hảo nghiêm trang về tình trạng chính trị như thế nào đó, thì bây giờ đang truyền sở hữu cho người theo dõi về loại giá của một chai nước suối mắm là bao nhiêu. Báo chí truyền thông kể đến ta nghe về những tứ tưởng cũ mèm hay các thói quen ăn sáng của những cô đào new nổi danh như thế nào đó, tất nhiên là những vụ tai tiếng của những ngôi sao...
Tất cả những vấn đề đó cứ được lặp đi tái diễn đến nỗi người ta đã hết biết mang lại tính đúng mực của số đông gì được nghe thấy. Ta không còn bị kích thích, say mê...cảm xúc cùng sự phán xét của ta luôn bị phòng trở và ở đầu cuối là thể hiện thái độ hời hợt và hững hờ với tất cả mọi việc trên đời.
*
Nhưng thi thoảng ta buộc phải tự hỏi: "TA ĐANG THEO ĐUỔI CÁI GÌ? TA SỐNG VÌ CÁI GÌ?"
.Thế sự việc ở đó là gì? tất cả mọi sức lực lao động của họ đều dành riêng cho một mục đích nào đó, và người ta không bao giờ nghi ngờ về tiên đề này: bọn họ biết được họ muốn cái gì. Ráng nhưng không có ai chịu tạm dừng để đặt ra câu hỏi: liệu đầy đủ mục đích mà họ đang theo đuổi có thực sự là vật dụng mà bạn dạng thân họ ước muốn hay không?
Chúng ta thấy con tín đồ đang được huấn luyện theo cách thức lĩnh hội những cảm xúc vốn dĩ chưa hẳn là của mình, ta học cách "hoà đồng với mọi người", "giống như tín đồ khác", "thân thiện"... Ví như anh không mỉm cười cợt thì anh vẫn bị đánh giá là kẻ thiếu thốn tính túa mở, mất lịch sự, cho nên anh yêu cầu học cách thanh lịch nếu như anh muốn bán tốt những dịch vụ của mình, dù rằng anh bao gồm là bồi bàn, người bán hàng hay y chưng sĩ...
Chỉ có những người nằm bên dưới cùng lan can của làng mạc hội, những người dân không còn gì để bán, và những người dân ở tận bên trên cùng lan can của buôn bản hội mới không cần thiết phải tỏ ra đặc trưng "cởi mở". Sự thân thiện, vui vẻ và hầu hết thứ mà bạn ta cho là rất có thể bày tỏ vày một nụ cười, giờ đây nó đã trở thành một việc đầy đồ vật móc cho nỗi người ta hoàn toàn có thể bậc tắt nó một giải pháp thật dễ dàng giống như bậc tắt công tắc điện.
Ban đầu thì nhiều cá thể cũng thừa nhận thấy hành động này là làm bộ, nhưng lâu dần theo thời gian thì người ta đã mất luôn luôn ý thức về nó, từ bây giờ họ đã không còn khả năng để riêng biệt được đâu là cảm giác giả chế tạo ra và đâu là sự gần gũi tự nhiên. Triệu chứng méo mó cùng giả tạo ra này cũng ra mắt đối với tứ tưởng trí tuệ sáng tạo của con người, ngay lập tức từ quy trình giáo dục trước tiên thì những tư tưởng sáng tạo luôn luôn bị chống cản vày sự nhồi nhét đủ các thứ vào trong đầu óc con người, hàng trăm sự kiện vụn vặt vốn chẳng ăn nhập gì với nhau cứ bị nhồi bừa vào đầu của chúng ta theo ý kiến nó ra làm sao thì ra.
Trên thực tế việc thu nạp một sự kiện nào này mà không biết được ý nghĩa của nó là điều hoàn toàn vô nghĩa, nó có chức năng như khi tín đồ ta muốn khám phá về cách chuẩn bị làm một cuộc hành trình qua sa mạc Sahara, nhưng lại lại được hướng dẫn về đời sống ở Bắc Cực.
Theo chiếc chảy của lịch sử, uy quyền của Giáo Hội được thay thế bởi uy quyền ở trong nhà Nước, rồi ráng cho đơn vị Nước là uy quyền của Lương Tri, và trong thời đại của chúng ta cái oai quyền ẩn danh này thường nấp dưới tên thường gọi "Ý thức cộng đồng" tốt "Ý loài kiến dư luận". Con tín đồ đã sinh sống trọn cuộc đời mình nhưng chưa lúc nào biết được mùi vị thực sự của cuộc sống, tốt nhất cử nhất rượu cồn của họ không xuất hành từ nhu cầu của bản thân, mà toàn bộ mọi hành vi đều là do sự điều khiển của dư luận-con tín đồ đã bị trở thành con trâu và được "ý loài kiến dư luận" xỏ mũi dẫn đi.
Vì đã thoát khỏi những hình thái doạ doạ thẳng và phía bên ngoài như trước kia, cho nên vì thế con tín đồ thường không nhận thấy rằng mình đã trở thành nạn nhân của một các loại uy quyền mới. Họ đã bị biến thành cái thứ sống trong mộng ảo của mẫu được điện thoại tư vấn là "tự do", toàn bộ mọi người đều sinh sống trong một thế giới mà làm việc đó quan yếu nào cảm nhận được hầu như mối liên hệ đích thực-mối contact giữa con bạn với bé người. Mọi bạn và mọi công việc cho mặc dù đó bao gồm là anh bán báo, chị viên chức, bạn học sinh... Thì vào bất cứ giờ phút nào chúng ta cũng yêu cầu đóng một vở kịch, nhất cử tốt nhất động đông đảo chỉ nhằm diễn cho những người khác xem.
Lúc này loại gọi là ý thức về "trách nhiệm" như ta đã thấy đang ngập cả trong cuộc sống của con tín đồ hiện đại, thật ra nó bị lệch lạc một cách quyết liệt bởi sự dồn nén của làng hội, "lương tâm" là 1 người chủ ác độc do bao gồm con người tự quàng vào bạn dạng thân mình, nó xúc tiến con người hành vi theo các ý mong mỏi và mục tiêu mà họ tưởng là của chính mình, trong khi thực tiễn thì nó là sự tiếp thu từ những yên cầu của làng hội mặt ngoài.
"Trách nhiệm"- nó săn đuổi bọn họ gay gắt và ác liệt, nó ngăn cản chúng ta mơ mộng với hạnh phúc, nó trở thành cả cuộc đời của chúng ta thành hầu hết chuỗi ngày đền tội cho số đông thứ lầm lỗi kì cục nào này mà người khác vẫn gán cho.
Khi còn đi học chúng ta được giáo dục rằng phải tất cả điểm tốt, khi trưởng thành và cứng cáp thì ý muốn thành đạt rộng trong cuộc sống, kiếm được không ít tiền hơn, có được rất nhiều quyền lực hơn, tải được dòng xe giỏi hơn... Song không có bất kì ai chịu tạm dừng để suy ngẫm thân một chuỗi hành vi cuồng điên đó, thì sự việc đằng sau có thể làm cho họ thức giấc ngộ: "Nếu tôi có được quá trình mới này, giả dụ tôi có được cái xe pháo hơi mới này, giả dụ tôi dành được căn nhà new này... Rồi thì sao? Đâu là mục đích sau cùng của toàn bộ những mẫu đó? có thật là bạn dạng thân tôi ao ước chúng xuất xắc không? hợp lý và phải chăng tôi đang hoạt động theo những mục tiêu được cho là sẽ khiến tôi hạnh phúc, thứ niềm hạnh phúc đó có tồn tại sau khoản thời gian tôi đã có được chúng tốt không?"
Thế tuy vậy khi những câu hỏi này được đưa ra thì nó thật bự khiếp, cũng chính vì nó đã phủ nhận toàn cục mọi hoạt động sống của con người. Vậy cho nên những bé người thông thường có xu thế rủ vứt càng sớm càng giỏi những lưu ý đến phiền hà này, bọn họ thấy bản thân bị làm cho phiền vì chưng những câu hỏi đó, chúng ta cảm thấy mệt mỏi hay chán chường vị nó quá phệ khiếp đối với họ, họ tìm giải pháp che bít những cân nhắc về vấn đề ý nghĩa của hành động bởi phần nhiều thói quen trong chuyển động hàng ngày, bởi niềm vui mà còn người tìm thấy trong số mối tình dục riêng tư hay dục tình xã hội, bởi thành công xuất sắc trong công việc, bởi bất kỳ những trò tiêu khiến cho nào, bởi vấn đề "tận hưởng niềm vui", "tạo ra những mối quan hệ", "đi trên đây đi đó"...
Thế cơ mà một ngôi sao sáng không thể làm sáng lên cả bầu trời, nỗi cô đơn lo ngại khi bị vứt lại trong sự u tối của cuộc sống dù sớm xuất xắc muộn thì fan ta cũng dìm ra, nó khiến cho những người ta không thể nào chịu đựng đựng thêm được nữa, nhưng mà làm người bình thường thì cũng có cái tuyệt của nó: chúng ta lại cụ chịu đựng và liên tục theo đuổi những mục tiêu mà họ cho rằng của mình. Tuy vậy tất cả các điều trên chỉ chứng tỏ một sự lạc lối của bé người: họ mang đến rằng bạn muốn cái gì với mình sống vì chưng cái gì dẫu vậy thật ra họ chưa bao giờ được mình thích cái gì cùng mình sống vì cái gì.
Để dìm thức được vụ việc này thì bạn ta phải phải nhận thấy rằng: hiểu rằng mình thực sự ao ước gì là vấn đề làm không hề thuận lợi như bạn ta thường nghĩ, đó là một giữa những vấn đề khó khăn nhất cơ mà bất kì người nào cũng phải đối mặt: Tôi mong mỏi gì? Đây là một câu hỏi mà bạn ta thường hay né tránh bằng phương pháp chấp nhận các mục đích, sở trường của người khác hay là một nhóm bạn nào đó cùng cho đó là của mình, vấn đề này tựa như như câu nói: Anh yêu thích gì? Tôi thích phần nhiều thứ mà bạn ta bắt tôi yêu cầu thích.
Khi diễn biến chung của một vở kịch được dàn dựng lên, thì mỗi một fan được phân công để đóng một vai diễn đầy nhộn nhịp trong đó, họ có thể diễn nó một phương pháp thật xuất sắc, nhưng sau cùng họ ko hề do dự về vai diễn của bản thân có ý nghĩa sâu sắc như nạm nào đối với vở kịch, và vày đó xong của vở kịch này là một hành động đầy nhạt nhẽo, vô vị: tín đồ diễn xong bước xuống dưới nhằm nhường chỗ cho người chưa diễn cách lên.
Câu hỏi này nghe có vẻ như là điên rồ, mặc dù vậy đằng sau nó là cả một sự đắng cay và bi phẫn. Con người ta đã bị đánh mất đi chiếc tôi của mình, điều này tức là con người chỉ tất cả thể bảo đảm cho sự trường tồn của phiên bản thân bằng phương pháp sống theo sự hy vọng đợi của người khác, ví như ta không sống theo sự chỉ dẫn đó thì ta không chỉ là bị chống đối mà càng ngày càng bị xa cách và sau cuối là ta bị tiêu diệt.
Bằng cách đáp ứng sự yên cầu của fan khác thì ta luôn luôn luôn sống trong tình trạng an toàn, mặc dù cái giá phải trả là quá đắt, sẽ là ta phải gật đầu đồng ý từ loại bỏ đi chính bản thân mình. Nói một biện pháp ngắn gọn gàng thì cá nhân đã không thể là thiết yếu mình nữa, con bạn đã trọn vẹn mô phỏng theo phương thức tính cách mà hầu như kiểu mẫu văn hoá đưa về cho họ, và chính vì vậy mà bọn họ trở cần giống với toàn bộ mọi người, và con người này chính là con bạn mà người xung quanh mong đợi. Cá nhân nào từ quăng quật cái tôi thì cá thể đó tức thời trở thành một cái máy, một chiếc máy chằng khác gì hàng trăm, sản phẩm triệu chiếc máy xung quanh nó.
Khi trẻ nhỏ được hỏi liệu chúng vẫn muốn đến trường tốt không? Câu trả lời luôn luôn là: "đương nhiên em muốn", nhưng mà liệu câu trả lời này còn có phản ánh đúng sự thật? Trong tương đối nhiều trường hòa hợp thì câu trả lời này là hoàn hoàn không bao gồm xác, đứa con trẻ đó rất có thể muốn mang lại trường tuy vậy nó lại thích vui đùa hay làm cái gì khác hơn.
Ở trên đây với trẻ em thì vụ việc này không đề xuất bàn cãi, bởi đó là lứa tuổi nhưng mà chúng rất cần được được dẫn dắt. Nhưng lại vấn đề đặc biệt là làm việc đây: phần nhiều người ta luôn bị một áp lực vô hình nào kia xỏ mũi từ cơ hội sinh ra cho đến lúc bị tiêu diệt đi. Khi chiếc tôi thiệt sự đã trở nên đánh mất cùng được thay thế sửa chữa bằng mẫu tôi giả sinh sản thì cá nhân luôn rơi vào hoàn cảnh tình trạng vô cùng không yên tâm và lo sợ, fan ta luôn sống trong nghi ngờ tính đến suốt đời, đó là hậu quả của việc đánh mất phẩm tính của mình, và vấn đề sống với 1 phẩm tính nào kia được tạo ra bằng sự đống ý và đồng ý từ phía fan khác.
Vì vắt cho nên lúc này cuộc đời chỉ là một mớ bòng bong mà tất yêu nào gỡ nổi, bé người luôn bị thôi thúc hành động bởi các lực lượng mà người ta không tài nào đọc được, nhỏ người hành vi hấp tấp từ địa điểm này cấp vàng cho chỗ nọ, nhưng lại họ vội vã chỉ để nhưng vội vàng, và ở đầu cuối cuộc đời của bé người đã mất một phương châm hay mục tiêu nào cả, vì đối kháng thuần cuộc đời từ bây giờ chỉ là những chuỗi ngày đền rồng tội cho phần đông thứ tội lỗi nào này mà người khác sẽ gán cho.
Nietzsche nói: "Hầu như toàn bộ mọi hoạt động của con người phải chăng đều nhằm mục tiêu một mục tiêu là rào cản con tín đồ cảm nhận được đời mình, nhờ việc phân tán liên tục các dòng tư tưởng của họ. Sự chuyển biến điên cuồng này là 1 trong những trò múa rối, một ảo giác làm cho con tín đồ ta không để ý mình là ai. Nuốm nhưng nguyên nhân người cao thượng luôn mong mong điều ngược lại? nguyên nhân họ lại mong muốn được cam chịu khổ đau bởi cuộc sống? chính vì họ đã vễnh tai lên nhằm nghe ngóng cùng ý thức được vấn đề, chúng ta tuyên bố: "tôi chỉ hy vọng là tôi thôi". Vấn đề này thực sự là khiếp khủng, cũng chính vì nó để ra cho những người ta một thắc mắc phi thường: nguyên nhân tôi bắt buộc sống bên trên đời? Tôi vẫn học được gì từ đời sống này? Làm cầm cố nào tôi mới rất có thể trở thành tôi? họ luôn băn khoăn day ngừng và nhận ra rằng không ai khổ cực hơn mình...

Xem thêm: Giá xe honda city 2017 - 401 authorization required


Trái lại thì những con tín đồ đồng nhiều loại với họ đang say sưa giơ cả nhì tay về những biến đổi cố huyễn hoặc đang rất được bày ra trên sảnh khấu, trong đó có cả hàng nghìn vai trò không giống nhau, tín đồ trẻ tuổi, kẻ già nua, bậc thân phụ mẹ, công dân, thầy tu, công chức, bên buôn... Toàn bộ đều khoe khoang và chỉ còn nghĩ mang lại tấn hài kịch mà người ta đang đóng góp với nhau, không nghĩ gì tới nỗ lực giới mà người ta đang sống. Với câu hỏi: Tại sao tôi sống trên đời?Họ đã lập tức vấn đáp với vẻ kiêu hãnh: để đổi mới một công dân tốt, một thông nhà thái, một cơ chế sư... Tuy thế dù sao đi nữa thì những con fan này vẫn tiếp tục là họ, là 1 trong đồ thứ không hơn không hề thua kém chứ chẳng đề xuất thứ gì khác.
Sự thiệt là như vậy, cơ hội nào con bạn cũng hình như ở trong tinh thần bận rộn, họ bố chân bốn cẳng, vội nhanh nhảu vàng nhằm làm xong những trách nhiệm trong ngày. Bên cạnh đó con người hiện nay đang bị sóng gió cuộc sống cuốn nhận ra đi, nhưng ở đầu cuối họ lại lưỡng lự mình vẫn cập đến bến bờ nào.
Nói một cách ngắn gọn gàng thì con fan đã trọn vẹn bị lạc lối trên tuyến đường đời, phía sau cái call là tân tiến và thành công, thì con tín đồ đang gặp gỡ phải một sự bất hạnh ghê gớm, trên thực tiễn là đã đứng trên bờ tuyệt vọng, chúng ta đang cố bám níu một biện pháp vô vọng vào chiếc được gọi là tồn tại, toàn bộ mọi con bạn đang từ từ trở nên đồng bộ và không người nào có được sự khác biệt nào với những người dân xung xung quanh về phương diện tâm lí.
Có còn chăng đó là sự khác biệt về nước ngoài hình, thương hiệu gọi... Bọn họ khai báo danh tánh mình cho nhân viên đường sắt để sở hữu vé tàu, bọn họ mặc đồ theo đúng giới tính của mình-tất cả những điều này ngụ ý cho sự thèm khát được khác hoàn toàn với fan xung quanh, và điều này có lẽ rằng là tàn tích cuối cùng cho sự bám níu vào phiên bản ngã của nhỏ người.
Bất cứ một cá thể nào cũng thèm khát được sống, tuy nhiên chính bởi vì là một chiếc máy cho nên người ta đã mất cảm dấn được cuộc sống đời thường theo nghĩa là hành động tự ý, là vấn đề giãi bày tư tưởng theo quan tâm đến của riêng rẽ mình cơ mà từng cá thể xem đó như thể sự bộc lộ cho sự mãi sau của mình. Vậy đâu là ý nghĩa sâu sắc cho sự trường thọ của con người?
Mặc cho dù con fan đã được giải phóng thoát khỏi những trói buộc bên ngoài vốn bức tường ngăn họ trong những hành rượu cồn và xem xét mà chúng ta thấy là ưa thích đáng, họ đã có được tự do làm theo ý bạn thích nhưng vấn đề còn lại là bọn họ không biết mình muốn gì và cảm thấy gì? bé người tân tiến đang buộc phải tuân theo một oai quyền ẩn danh với sống một cuộc đời vốn không hẳn như mình ý muốn ước, càng làm như thế thì tín đồ ta càng cảm thấy bất lực cùng càng bị tóm gọn buộc phải tuân theo, bỏ mặc vẻ bề ngoài lạc quan và nhà động, nhỏ người tân tiến đang bị kiệt sức vị một xúc cảm bất lực sâu sắc đến nỗi bạn ta chỉ với biết quan sát trân trối vào cuộc sống, và từ từ không còn một chút xúc cảm gì so với các sự kiện dang diễn ra.
Nhìn vào bề ngoài thì con bạn tỏ ra khá bình ổn trong đời sống tài chính và làng hội, tuy nhiên thực sự là nguy hiểm nếu fan ta lờ đi nỗi xấu số sâu bí mật nằm phía sau vẻ hình thức thích ứng đó. Đời sinh sống mất đi ý nghĩa sâu sắc của nó bởi vì ý nghĩa này đã không tồn tại, con tín đồ đã trở nên vô vọng và khốn cùng, con người đã mất được sinh sống và bị tiêu diệt một phương pháp thanh thản, chính vì còn gì tệ hại hơn khi con tín đồ đã tiến công mất đi ý nghĩa sâu sắc cuộc đời.
Khi mất đi ý nghĩa sâu sắc cuộc đời thì con fan sẽ rơi vào tình trạng mất phương hướng, tuyệt là những xích míc mà không thể nào thoát ra được, từ bây giờ con người đã mất đi lòng tin vào vớ cả, họ bắt đầu sa đoạ dần bởi vì bia rượu, cờ bạc, gái điếm, trai bao và phần lớn thú vui súc vật khác, họ ghẻ lạnh với nghệ thuật, thô cằn về tình cảm, hời hợt trong tình yêu, con fan đã bị biến thành con đồ vật không rộng không kém. Cùng chính đàn súc thứ này chứ không ai khác đang làm đảo lộn toàn bộ mọi quý giá và thực sự trên đời, bọn rác rưởi cùng ghê tởm đó giống hệt như một bệnh lý dịch tiên phong độc fan khác với xã hội, bởi những nhiều loại này luôn tôn cúng sự dối trá, đúng là "chân lý như ánh nắng làm cho những người ta mù quáng. Điều gián trá thì ngược lại, nó như ánh hoàng hôn đẹp đẽ và mang về giá trị cho mỗi sự vật".
Lũ fan này tệ hại mang đến nỗi ta hoàn toàn có thể mượn lại lời của những bậc tiền bối như Michel Mourre nói: "đó là bạn thân vô xóm hội, bè phái bệnh hoán vị và bè đảng thất chí", đối với Adamop "đó là những bóng ma bí ẩn, đông đảo gã què cụt... Và luôn luôn là những kẻ loàn thần kinh, sinh hoạt Ionesco: "đó là bầy bù nhìn, những bé rối, phần lớn nhân thứ dở dở điên điên", hay Becket: "đó là hồ hết kẻ vô gia cư, rất nhiều thằng hề, những bầy tàn tật", rồi Thackore: "đó là đàn quị luỵ với những người trên và hung ác với fan dưới", với Nietzsche: "đó là đều kẻ hèn nhát, sợ hãi sệt, vô giá trị, số đông kẻ hay ngờ vực với ánh nhìn dáo dát, phần nhiều kẻ xấu tiện, loại fan chó má, phần đông kẻ hành khất nịnh hót và trên hết kia là đàn luôn nói láo".
Như vậy từng cá nhân đang dần cảm giác bất lực vào một mớ láo lếu độn những sự kiện, và họ luôn mong mong có một ai đó rất có thể chỉ mang đến họ biết rằng họ phải làm cái gi và yêu cầu đi về đâu. Nhưng cũng đều có một nghịch lí, khi một cá nhân nào kia muốn khiến cho mình một sự không giống biệt, thì chúng ta lại bị lâm vào tình thế tình trạng bất lực và bấp bênh của một con tín đồ cô độc trong thôn hội.
Vì kiệt sức cho nên vì thế người ta bắt đầu có những không tin tưởng về bản thân mình, về ý nghĩa sâu sắc cuộc đời và sau cùng là vị mọi chuẩn chỉnh mực mà lại theo đó có thể hướng dẫn mang lại mọi hành vi của nhỏ người. Cả sự bất lực và không tin này vẫn đẩy con người vào đường cùng: họ gật đầu đồng ý để ý kiến dư luận xỏ mũi dẫn đi. Tuy nhiên cũng vẫn là câu hỏi này: nếu như tôi chẳng yêu cầu là một cái gì khác ngoài cái nhưng mọi tín đồ đã gán cho tôi, gắng thì tôi là ai?
Trong các vở kịch của mình Pirandello đã biểu đạt sự cảm nhận sâu sắc của ông ta như sau, ông ban đầu với câu hỏi: Tôi là ai?Tôi bao gồm sự khắng định làm sao khác đến nhân vị của mình ngoài dòng mà tín đồ ta đã gán cho tôi? Câu trả lời của ông ta sẽ phản ánh một triệu chứng tệ hại của con tín đồ hiện đại: Tôi không có nhân vị làm sao cả, chẳng gồm một bản ngã như thế nào cả ko kể một hình bóng phản nghịch chiếu phần nhiều gì mà người khác đã đòi hỏi nơi tôi, bởi vậy tôi chỉ cần "những gì mà fan khác yên cầu nơi tôi".
Hậu trái của bài toán đánh mất đi ý nghĩa của cuộc sống đã được đối chiếu rất sâu sắc bởi Becket, Ionesco cùng Adamop-ba rường cột của kịch phi lý. Các nhân thứ trong kịch vô lí đều luôn thảm hại, điên rồ, mất trí... đây là hậu trái của câu hỏi con người đã không còn biết bản thân sống để gia công gì.
Trong tác phẩm nổi tiếng nhất của Becket là Trong khi chờ đợi Godo, thì cái bất hợp lí của cuộc sống được diễn tả một cách rất là sâu dung nhan trong câu hỏi: nên chăng cuộc sống đời thường của con người chỉ là một trong chuỗi ngày chời đợi-chờ mẫu chết? Ý nghĩa của lời nói này được biểu đạt qua lời lẽ của nhân thứ trong kịch: "Không có cái gì trôi qua, không người nào tới, không có bất kì ai đi, thật sự béo khiếp", xuất xắc "ngày nào cũng tương tự ngày như thế nào vậy một ngày vẫn không đủ giỏi sao?"
Điều này lại tiếp tục được diễn tả trong thắng lợi Tàn cuộc, Hamm-nhân trang bị trong tè thuyết nói: "Chúng ta thở, chúng ta biến đổi, chúng ta rụng mất tóc, mất răng, mất đi sự tươi mát, thiếu tính lí tưởng". Còn Clao thì "có thời điểm trèo lên ghế đẩu, nhòm qua ống kính. Clao đang thấy kế bên kia là đại dương, nhưng biển lớn chỉ là số không, ko cánh buồm, không cánh hải âu, còn sóng thì hệt như chì". Tàn cuộc cũng chỉ dẫn một triết lí cay đắng cho cuộc sống không chân thành và ý nghĩa "Cuộc đời là gì? Sống để gia công gì? tất cả thể xong được rồi đấy... Cả cuộc sống vẫn chỉ với những câu hỏi như vắt mà thôi". Nell cũng vạc biểu: "Tại sao lại cứ diễn mãi cái trò này, ngày nọ lịch sự ngày kia". Còn Hamm: "Sự dứt đã phía trong cái mở đầu, ấy vậy mà fan ta vẫn cứ tiếp tục".
Hầu hết những nhân vật cơ mà Becket miêu tả đều gồm mối tương tác với những vai hề cùng những nhỏ rối, bên cạnh đó ý ông ta ao ước nói: vào cuộc đời, nhỏ người hệt như là những nhỏ rối, bị đơ giây một bí quyết thảm hại để gia công những trò hề. "Trò chơi" mà những nhân đồ đang nghịch trên sân khấu, cũng đó là những tấn trò mà lại mỗi một con fan ngoài đời đã chơi, dù chính là vô vị.
Đối với Ionesco thì "bi kịch của con người luôn luôn là hài kịch". Vày vậy suy mang đến cùng vui nhộn chỉ khiến cho tính chất bi lụy ngày một tăng thêm, cuộc sống đời thường đã không thể ý nghĩa từ bây giờ sự mãi mãi của con tín đồ thực sự đáng bi thảm cười, như Becket nói: "Chẳng bao gồm gì bi quan cười hơn là nỗi bất hạnh... đây là điều vui nhộn nhất è gian".
Một thắc mắc tiếp theo lại xuất hiện:liệu thắc mắc sống để gia công gì có nên hỏi giỏi là mặc kệ nó đi nhằm rồi sống?
Camus nói rằng: "Việc hỏi rằng cuộc sống này xứng đáng sống hay không đáng sống là một câu hỏi cơ phiên bản nhất trong gần như câu hỏi. Tất cả những câu hỏi còn lại, như quả đât là ba chiều hay các chiều, trí tuệ tất cả chín hay mười nhị phạm trù rất nhiều chỉ là những thắc mắc đến sau".
Như vậy dù có muốn hay không muốn thì câu hỏi: Sống để triển khai gì, cần được giải quyết và xử lý càng cấp tốc càng giỏi nếu như họ thực sự muốn biết được cuộc sống thường ngày này là gì.
Tiểu thuyết kiếm hiệp Tru Tiên bởi vì Tiêu Đỉnh viết, mặc dù cho là về ma quỉ, thần thánh... Tuy nhiên có một đoạn văn này rất rất đáng để suy ngẫm:
Quỉ Lệ-nhân vật bao gồm nhìn Chu tốt nhất Tiên bỗng nhiên hỏi: "Tiền bối thử nói xem, những người dân dân không có tội bị bị tiêu diệt oan ấy, ai chẳng yêu cầu là đa số con fan như bọn chúng ta, ai chẳng đang sinh sống một bí quyết yên lành? không hẳn là toàn bộ, nhưng ít nhất là chín chín vào một trăm con người vốn dĩ mọi chẳng có tác dụng hại người hay súc vật, nhưng tại sao họ lại chịu đựng đựng hầu hết tai hoạ tai bay vạ gió".
Chu tuyệt nhất Tiên đáp: " Ngươi lúc này đang đứng được khu vực đây, còn những người dân dân không có tội thì đã bỏ mạng, ta hỏi ngươi, ngươi cho là vì duyên cớ gì?"
Quỉ Lệ vắng lặng một hồi lâu mới nói: "Ta khác với họ, ta tu tập đạo pháp, đề nghị dù yêu tinh kéo đến ta vẫn né được"
Chu duy nhất Tiên gật đầu: "Vậy thì ngươi cho rằng ai ai cũng như ai, đó là ngươi nhìn xuất phát từ 1 tầm cao, xuất phát từ 1 cảnh giới rộng lớn lớn tựa như Phật Môn của Thiên Âm trường đoản cú vẫn nói bọn chúng sinh là bình đẳng. Theo lời của Phật Môn thì đâu phải chỉ là loài người, nhưng loài mãnh thú thì cũng có khác gì với bọn chúng ta. Lão ngừng lại mỉm cười rồi nói tiếp, tuy nhiên đâu thể như thế nào nhìn thế gian theo cách bé dại nhoi và dễ dàng và đơn giản đến như thế? Ngươi có khả năng thần thông, có pháp lực cừ khôi nên hoàn toàn có thể thoát thân trong tử địa, hoàn toàn có thể siêu thoát nhằm vượt lên ở trên tầm chúng sinh phàm tục, nói là bọn chúng sinh đồng đẳng nhưng khi xem xét tỉ mĩ thì chưa khi nào có đồng đẳng cả."
Vẻ mặt Quỉ Lệ có nét hoang mang, hắn chầm đủng đỉnh lắc đầu: "Ta không muốn vượt lên trên bọn chúng sinh, ta cũng không tồn tại lòng từ bỏ bi phổ độ, ta mặc dù tu đạo tuy vậy cũng không có chút để ý đến trường sinh bất tử".
Quỉ Lệ mỉm cười gượng gạo với tiếng nói của một dân tộc đầy chua chát: "Đúng thế, ta ao ước cái gì thì chính bản thân ta cũng không biết".
Sắc phương diện hắn tiếp tục thay đổi, vầng trăng sẽ treo cao thân trời toả ánh vàng rực rỡ, bóng hắn trải nhiều năm xuống mặt đất.
Chu nhất Tiên lặng lẽ nhìn Quỉ Lệ, ánh nhìn lão hoàn toàn khác với đa số ngày, trước đôi mắt lão là nhân đồ vật duy nhất trên trần gian đã tu tập xong xuôi bốn quyển Thiên Thư, mình đầy đạo pháp quỉ thần cực nhọc lường. Nhưng từ bây giờ nhìn vào thì trong khi Chu tuyệt nhất Tiên còn cao hơn cả hắn. Trông lão siêu nho nhã ung dung, làn gió tối thổi qua mặt mái tóc tệ bạc trắng, dường như cả ánh trăng cũng âm thầm tụ lại mặt lão.
Nhưng Quỉ Lệ thì ngoài ra không cảm thấy bao gồm gì khác lạ, thực chất thì Chu duy nhất Tiên vẫn đang đứng lặng lành trước phương diện hắn, còn hắn thì đang đắm chìm trong suy tư.
Sau một hồi, Quỉ Lệ gượng gạo mỉm cười cợt nói: "Xem ra, ta và đúng là chẳng ra gì cả, ngay cả ta sống vì cái gì, ý muốn cái gì thì ngay chính bạn dạng thân ta cũng ko biết".
Quỉ Lệ sững sờ, đây là lần đầu tiên hắn nghe Chu duy nhất Tiên hotline mình là con trai trai trẻ. Tuy nhiên điều này không hẳn là chủ yếu, sau một lúc quá bất ngờ hắn nói: "Xin thỉnh giáo, tiền bối nói ta sai, vậy thì ta sai ở đoạn nào?"
Chu nhất Tiên vẫn điềm đạm: "Ngươi nhận định rằng mình nghĩ ko ra mình sống vì cái gì, tức là hạng không ra gì à? Theo ta thì ngược lại, ngươi đã biết nghĩ đến vụ việc này thì đó là nơi hơn tín đồ của ngươi".
Quỉ Lệ cách đến bên lão, nhìn theo phía tay lão chỉ, trong thành Hà Dương dưới ánh trăng vàng, rất nhiều đốm lửa đèn không hoàn thành nhấp nháy trong không khí yên tĩnh.
Chu tuyệt nhất Tiên nhìn ngọn lửa đèn, ánh mắt lão trình bày một trung tâm trạng đầy phức tạp, lát sau lão bình tĩnh nói: "Ngươi vẫn thấy được đầy đủ gì?"
Chu độc nhất vô nhị Tiên gật đầu: "Phải, ánh đèn. Hầu hết đốm sáng ấy tựa như những nhỏ người đang sống và làm việc trên thế gian này, hay là họ đắc chí, hay là họ không đắc chí, nhưng lại họ vẫn phải thường xuyên sống. Ngươi nghe đây, chẳng rõ trong phần đông chúng sinh có đo đắn bao nhiêu người sống chỉ để mà sống, tuy vậy người băn khoăn vắt óc để xem xét về vấn đề sống để làm gì như ngươi thì vạn người không tồn tại lấy một"

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

x

Welcome Back!

Login to your account below

Retrieve your password

Please enter your username or email address to reset your password.